Web 2.0: Hiện Tượng và Bản Chất

Hôm nay, web 2.0 không còn là một khái niệm khó hiểu do một nhóm những người “cấp tiến” nắm giữ những bí quyết nữa. Nó đã trở thành câu chuyện hàng ngày trên các mặt báo và cả trong… quán café. Cách đây vài hôm tôi có nghe được câu chuyện của hai người trong bữa ăn trưa thế này:
A: …thế còn web 2.0 là thế nào nhỉ, nghe nói hay lắm phải không?
B: Ah, web 2.0 là do bây giờ đường truyền mạnh nên đưa mọi thứ lên web…
Qua câu chuyện có thể thấy người ta bắt đầu không thỏa mãn với cái web hiện tại. Không có gì ngạc nhiên cả vì ngày nay hầu như không người sử dụng web nào không “đụng” tới một ứng dụng Web 2.0 và một khi đã dùng rồi thì họ sẽ tự hỏi sao các trang web còn lại không làm được như vậy. Ở phía các doanh nghiệp, một trong số các khách hàng lớn nhất của công ty tôi cũng đang có một “big plan” chuyển toàn bộ ứng dụng nghiệp vụ của họ lên chuẩn web 2.0…
Tôi cũng không nghĩ anh B giải thích sai về Web 2.0 nhưng dường như mỗi người đều cố diễn giải về web 2.0 theo cách nghĩ riêng của mình. Ngay cả khi bạn đọc kỹ từng câu, từng chữ bài viết của Tim O’Reilly (và cả các bài khác trên blog này thì tôi cũng dám đoan chắc là bạn khó có thể hiểu web 2.0 thực sự là gì. Nó là mạng xã hội, là trí tuệ tập thể, là blog, là AJAX, mashup, tag hay là một giao diện bóng bảy?
Sai lầm lớn nhất của giới báo chí và những người cổ vũ cho web 2.0 là dùng hiện tượng giải thích cho nguyên nhân. Tất cả những cái như mạng xã hội, blog… chỉ là kết quả của một quá trình thay đổi về tư duy đã diễn ra trong những năm gần đây. Web 2.0 là có thực nhưng nó không phải là cái mà bạn có thể định nghĩa thông qua một vài ví dụ hay vài mỹ từ. Web 2.0 cũng không hẳn là cái mà bạn chỉ biết được khi bạn thấy nó. Thật không may, những ngôn từ hoa mỹ, những khẩu hiệu giật gân thường phủ bóng lên những điều quan trọng nhất. Sàng lọc lại, đây là những cái mà chúng ta nên hiểu về bản chất của Web 2.0:
Web 2.0 là tự do về dữ liệu: Có rất nhiều bạn nói rằng họ không hiểu rõ về web API, RSS, mashup, tag… Nói chung đó là những công cụ giúp bạn lấy dữ liệu từ những nguồn khác nhau trên web mà không cần phải vào trang web đó. Dùng API của Flickr bạn có thể xem các hình ảnh trên trang web này mà không cần phải vào Flickr. Dữ liệu ở trên web luôn có rất nhiều và trước kia người ta không thể lấy về dùng một cách tự động và tiện lợi. Web 2.0 đã thỏa mãn giấc mơ đó.
Web 2.0 là băng thông rộng: Web 2.0 tận dụng việc phổ biến của đường truyền băng thông rộng như ADSL, cáp quang… Bạn thử tưởng tượng việc xem một đoạn video trên YouTube với kết nối dial-up sẽ thế nào? Nếu không có băng thông rộng thì hầu hết các ứng dụng Web 2.0 sẽ chỉ có ý nghĩa trong một trường thí nghiệm.
Web 2.0 là sự liên kết: Web 2.0 là sự liên kết giữa người với người (MySpace), giữa các từ khóa, khái niệm với nhau (Wikipedia), giữa các website (Mashup)… Bản chất, Web 2.0 thay đổi cách liên kết từ quan hệ một-nhiều (one-to-many, tức là từ một website tới những người truy cập) sang quan hệ nhiều-nhiều (many-to-many) bằng các mối liên kết mới.
Web 2.0 đặt con người lên trên công nghệ: Tuần báo Time đã bầu “person of the year” năm 2006 là YOU. Tại sao? Bạn, con người, chính là trung tâm của web 2.0, và theo báo Time, cuộc cách mạng Web 2.0 là tâm điểm của năm 2006! Đây cũng chính là đặc điểm dễ thấy nhất của Web 2.0, nó hiểu người dùng cần gì trên Web và thỏa mãn họ.
Web 2.0 cho phép người dùng “sử dụng” dữ liệu chứ không chỉ “lấy” dữ liệu: Công đầu của công nghệ AJAX không phải là làm cho các ứng dụng web dùng giống như các ứng dụng desktop mà giúp người dùng dễ dàng thay đổi, thêm, bớt dữ liệu tùy ý trên web thay vì chỉ có thể “đọc” chúng như những bản tin.
Web 2.0 làm cho người ta không còn nghĩ Web chỉ là một dạng báo điện tử hay một kiểu TV khác: Hmm, đã có lúc người ta coi Web là một dạng truyền thông như báo chí hay TV vì tính một chiều của nó. Nhưng web 2.0 cho thấy giờ đây có những cái bạn chỉ có thể làm thông qua Web chứ không thể qua báo chí hay TV. Tính tương tác mà Web 2.0 đem lại làm cho Web vượt qua khái niệm một trang báo điện tử: nó sẽ trở thành một phương tiện giao tiếp hơn là một công cụ tuyên truyền.
Cuối cùng, nếu bạn đã hiểu bản chất web 2.0 là gì thì điều quan trọng nhất khi làm một trang web 2.0 là hãy tưởng tượng ra cái gì bạn không thể làm được nếu không có WEB.

—————————–

Trước khi nói về Web2.0, thì chúng ta nên tìm hiểu về khái niệm của WEB2.0 một chút.
Và thực chất là tới giờ chưa ai có thể định nghĩa được WEB2.0 là gì cả? Tại sao? mình cũng chẳng biết, chỉ có một số suy nghĩ về vấn đề này. Chỉ vì có nhiều công nghệ và kỹ thuật hướng tới user nhiều hơn và từ đó hình thành nên 1 ý tưởng về khái niệm mới của WEB.
Và ở đây, mình xin nói sơ qua một chút về WEB2.0 trước khi đi sâu vào AJAX, một nhân tố hình thành nên thuật ngữ WEB2.0. Cái này các bạn có thể search trên google ra cả mớ, nên mình chỉ tóm tắt ngắn gọn.
Một website được gọi là theo “khái niệm” WEB2.0 khi nó có một số kỹ thuật sau:
– Rich Internet Applications, RIAs, cái này là ưu tiên của web2.0, không có gì khó hiểu cả. Thực ra là website khi nhận được yêu cầu của user sẽ không load lại trang.Một số framework của nó AJAX, Dojo, Flex(render to Flash), Openlaszlo(render to Flash).
– CSS(Cascading Style Sheets): cái này chuyên về kỹ thuật mất rồi.
– Semantically valid HTML markup and the use of Microformats: Cái này hơi dài dòng nhưng tóm lại là “human first, machine second”, có một số thứ sẽ là tiêu chuẩn(html,các frameworks, một số chuẩn data) để từ đó tiếp tục xây dựng lên những cái cao hơn.
– RSS,Atom: bạn nào đã xài qua RSS thì biết.
– URLs rõ ràng và đủ ý nghĩa.
– Có thể phân loại và tìm kiếm thông tin trên Internet dễ dàng(categorize and retrieve web content).
– Dùng các phần mềm wikia để chia sẻ thông tin, các user có quyền create và edit các article của các user khác…
– Dùng các phần mềm open source(Linux, Apache, MySQL,…) để phát triển và share.
– Tiêu chuẩn hóa một số định dạng XML cho để trao đổi thông tin được dễ dàng (Soap,…)
– Blog.
– Dùng các third-party tin cậy và giao tiếp qua API của nó.
– Dùng XML web service để chia sẻ và lấy thông tin giữa các website.
Nói chung ý tưởng của WEB2.0 thậm chí có thể lên 3.0 có thể gói gọn trong ý tưởng:
“Bạn nghĩ thế nào khi máy tính chỉ cần 1 cái Browser và bạn có thể làm việc và tìm kiếm thông tin trên nó?”. Office online, cái gì cũng online tất, chỉ có lưu trữ ở dưới ổ cứng thôi. Hệ điều hành cũng online ráo: nói cái này nhiều bạn sẽ nói mơ tưởng, nhưng thực chất nhờ nhờ browse chúng ta có thể kết nối đến một nguồn hệ điều hành nào đó và load đủ để chúng ta có thể làm việc và tìm kiếm thông tin.
Một vài suy nghĩ về WEB2.0, bài tiếp theo theo mình sẽ nói về AJAtại sao lại là Asynchronous JavaScript and XML).

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: